Dường như, sự phong phú của ngôn ngữ Việt tỷ lệ thuận với bao món ngon vật lạ. Đơn cử, các món dông… mất tiêu.

Thịt dông cát săn chắc và ngọt thơm, rất quyến rũ – Ảnh: Tạ Tri
Sau ba trăng trông đợi, nhóm văn sĩ Bắc hà bay vào Sài Gòn hội ngộ mấy người bạn chí cốt. Tất nhiên, phải có mồi ngon thay cho lòng hiếu khách.
“ Tụi này dắt mấy bác đi ăn canh dông cho biết mùi đời!
- Món đó có gần đài Khí tượng thủy văn Nam bộ không?
- Không đâu! Gần sa mạc hơn!”
Tuy văn vẻ để pha trò, nhưng các thổ địa TP.HCM lại mời thượng khách dùng món dông nướng muối ớt. Thơm tưng bừng và dịu ngọt lả lơi.
Tiệc tàn, có người tò mò muốn xem tận mặt con vật nghe có mùi bão tố. Song, mới thấy, vài mỹ nữ mặt mũi tái mét. “Eo ơi khiếp quá! – Đừng sợ, thường con nào càng gớm ghiếc lại càng thanh cao, trừ… cá sấu, cọp, beo.”
Thật ra, dông là giống bò sát đặc hữu ở những bãi, đồi cát miền Trung giàu nắng gió. Thường có hai loại: dông cỏ và dông lửa. Chất lượng thịt dông cỏ thật đặc sắc. Tuy nhiên, con đực lớn không hơn ngón chân cái. Ngược lại, dông lửa có thễ nặng 400 – 600g/con, nhưng thịt nhạt hơn.

Dông nuôi 'bán hoang dã' – Ảnh: Tạ Tri
Một đàn anh ở Nha Trang, hồi nhỏ từng tung tăng chạy theo cậu đi bắn dông bằng ná thun về cho mẹ đúc (đổ) bánh xèo, quả quyết rằng, bánh xèo dông hương vị độc đáo gấp trăm lần bánh xèo vịt xiêm.
Có lần anh cãi khan với chị phát thanh viên truyền hình, mục dự báo thời tiết. Người tự tin nói: có mưa dông rải rác vài nơi. Kẻ chém gió cự: bậy! Mưa làm gì có dông.
Tuy thích nghi với cái nắng chói chang nhưng họ dông lại ngại mưa. Trời chưa rớt hột, chúng đã lủi nhanh xuống hang mất dạng.
Gặp người thạo bẫy dông họ sẽ rất mừng. Họ nhanh tay đặt trước mỗi hang một cái thòng lọng nối với nan tre già vuốt thật mỏng. Trời trong trở lại, thế nào đám bò sát có tài dự đoán nắng mưa cũng mò ra khỏi hang, đi kiếm ăn hoặc học sàng khôn. Kết cuộc khó sẩy!

Dông nướng muối ớt rất tốn bia ngày mưa
Mẹo chế biến thịt dông ngon là không rửa lại nước lạnh sau khi lột da. Kỹ hơn, có người dùng giấy báo hoặc nùi giẻ sạch lau bớt máu, rồi làm món gì cũng ngọt thấu trời mây! Một số bà nội trợ ở Phú Yên giải thích rằng, làm vậy thịt dông mới ngọt nguyên bản, không tanh. Đó cũng là cách sơ chế một số chim, thú thông dụng.
Dông cỏ Phú Yên đem bằm nhuyễn, làm chả giò. Rồi cuốn cùng hẹ sẻ, chuối chát, khế hườm, bọc bánh tráng làng Hòa Đa, chấm nước mắm đậu phộng giã nhuyễn, đáng sánh hàng tuyệt tác!
Cũng có người nói, mùa nắng dông tự nhiên miền Trung lớn con và mập hơn mùa mưa.
Còn Sài thành náo nhiệt thì có dông bốn mùa, chủ yếu là hàng nuôi "bán hoang dã". Mặc dù vậy, giá không dưới 650.000 – 700.000 đồng/kg. Có chủ nhà hàng tâm sự: Thực khách đôi khi hơi khó hiểu. Họ muốn gọi những món đắc nhất để tỏ lòng thành hoặc thử cho biết.
Hỏi anh bạn từng quả quyết mưa không có dông, về độ thuyết phục của thịt dông lửa nuôi, liền nhận cái lắc đầu chào thua. Anh lại khoe, món ruột của mẹ là dông cỏ nấu canh bầu. Nó ngọt nhất trần đời và tốn rượu Bàu Đá phải biết!
Mắt anh lim dim, giọng nhừa nhựa kể lời từ mẫu dạy: công danh vẫn thua canh dông. Công danh phù du như canh… không. Còn canh dông ngon thiết thực hơn cả nắm xôi của phú ông trao đổi với thằng Bờm.
Theo iHay.vn
googletag.display(‘div-gpt-ad-1371105631543-0′);
Chén dông ngày mưa...
DailyLook


